Dần dần tôi cũng hiểu được cách điều hành, hoạt động của một công ty cũng như sự vận động của đồng tiền trong kinh doanh. Tôi nhận thấy rằng không một công ty nào lưu trữ tiền mặt. Họ luôn tái đầu tư số tiền thu về. Tôi nhận thấy rằng điều quan trọng trong kinh doanh là “không để đồng tiền nhàn rỗi”.
Thời gian đi làm thuê này, ngoài việc hoàn thành tốt các công việc của công ty, tôi vẫn đi tìm cho tôi một ý tưởng kinh doanh phù hợp với nhu cầu của thị trường. Tình cờ tôi thấy một đồng nghiệp làm cùng công ty và đang chơi chứng khoán. Tôi tò mò tìm hiểu và thấy hay hay. Tôi thấy chơi chứng khoán kiếm tiền thật dễ. Chỉ cần ngồi đó, trading qua mạng, sau 4 ngày là có tiền. Vậy là tôi mò mẫm lên mạng, vào các diễn đàn chứng khoán, mua sách, tìm tài liệu và bắt đầu chơi.

Đúng là cờ bạc chiều tay mới. Tôi tham gia vào thị trường chứng khoán khi thị trường đang trong giai đoạn tăng mạnh. Với số vốn ít ỏi 30 triệu, chỉ sau 1 tháng tôi đã kiếm được thêm 15 triệu và tổng cộng tôi có 45 triệu. Lúc đó đối với tôi cuộc sống thật là tươi đẹp. Thật không uổng công tôi đầu tư nghiên cứu. Trên đà chiến thắng đó tôi dành toàn bộ thời gian vào nghiền ngẫm các bản tin tài chính, tham gia tích cực vào các diễn đàn để thảo luận.
Tuy nhiên cuộc chơi ngắn chẳng tày gang, khi thị trường vượt mốc 500 điểm cũng là lúc thị trường bắt đầu thoái trào. 45 triệu của tôi đã mua hết cổ phiếu đúng vào lúc các cổ phiếu đó đạt trần. Thị trường xuống dốc không phanh, tôi quyết định cắt lỗ bán tất cả cổ phiếu mình có. Kết quả cuối cùng thị trường rớt thê thảm còn tôi thì hòa vốn. Nếu như tôi ko dám chấp nhận cắt lỗ thời điểm đó thì có lẽ số vốn của tôi = 0. Qua việc đầu tư chứng khoán tôi rút ra được một kinh nghiệm “trong kinh doanh phải biết đưa ra quyết định kịp thời, chính xác và dám chấp nhận thua lỗ”.
Vậy là tôi bỏ hẳn việc đầu tư chứng khoán và lại bắt đầu đi tìm một ý tưởng mới. Trong một chuyến đi công tác, tôi tình cờ được bố trí cùng phòng với một anh đồng nghiệp trong công ty. Anh này giỏi về công nghệ thông tin còn tôi có chuyên môn về ngoại ngữ. Sau một vài cuộc trò truyện, tôi và anh cảm thấy có nhiều điểm tương đồng trong kế hoạch kinh doanh và chúng tôi quyết định sẽ hợp tác thành lập công ty và cùng nhau phát triển 2 mảng công nghệ thông tin và dịch thuật.
Tôi có 1 căn hộ ngay mặt phố nên chúng tôi quyết định thành lập công ty và tôi đứng ra làm giám đốc. Ban đầu chúng tôi thỏa thuận góp vốn 50/50 nhưng vì anh bạn tôi chưa vay được vốn nên tôi ứng vốn ra để đưa công ty đi vào hoạt động. Đây chính là quyết định sai lầm lớn nhất trong cuộc đời tôi khi ứng trước tiền cho anh bạn. Sau 6 tháng hoạt động, doanh thu của công ty luôn là con số âm vì chúng tôi chưa có khách hàng cũng như không có kế hoạch tiếp thị và kế hoạch phát triển.
Mô hình công ty lúc đó như là một cửa hàng tạp hóa. Làm bất cứ công việc gì để kiếm tiền. Xét thấy việc kinh doanh không có hiệu quả anh bạn tôi không chịu góp số vốn đã thỏa thuận ban đầu là 50/50 mà cố tìm mọi cách trì hoãn việc góp vốn. Mọi hoạt động của công ty đều do một tay tôi xử lý còn anh bạn thì hầu như không quan tâm. Của đau con xót, tiền tôi bỏ ra nên tôi phải tự tôi vật lộn với công ty của tôi.
Sau một thời gian tiếp tục hoạt động không hiệu quả, hàng đêm tôi nằm và nghĩ lại quá trình hoạt động kinh doanh của tôi thấy nhiều chỗ thật sự không ổn. Thứ nhất là không có kế hoạch và chiến lược rõ ràng. Chính vì việc không lập kế hoạch này mà tôi vô hình dung đã lập kế hoạch cho thất bại cho tôi. Thứ hai là lại một lần nữa tôi chọn ngành nghề kinh doanh không phù hợp với nhu cầu của thị trường. Hai ngành mà tôi chọn khá mới mẻ so với một thị trường tỉnh lẻ và hiển nhiên việc thất bại là điều sớm muộn sẽ xảy ra.
Sau một thời gian nữa thì công ty gần như không còn hoạt động gì và đóng cửa. Anh bạn tôi cũng bặt vô âm tín không nhắc gì đến chuyện góp vốn và đương nhiên một mình tôi chịu lỗ. Tôi thật sự cảm thấy day dứt và xấu hổ với bạn bè và gia đình vì lúc mới mở công ty tôi huênh hoang lắm và chắc chắn tôi sẽ thành công. Tôi cảm thấy bế tắc và chán nản…
Chia sẻ của học viên Mỹ Lệ