Chuyện gì đã xảy ra trên đỉnh Fansipan ?

29/03/2020 |
0 Đánh giá

Đó là vào những ngày cuối tháng 11 năm 2015, khi trời đã bắt đầu chuyển mùa. Sapa đã lạnh và mưa. Chúng tôi gồm những người lần đầu chinh phục ngọn núi cao nhất Đông Dương, người lớn nhất đoàn cũng đã qúa 65 tuổi. Giống như hầu hết mọi người ai cũng có lần đầu của 1 trải nghiệm nguy hiểm và đáng nhớ, ký ức này làm chúng tôi nhớ mãi đến hôm nay và chắc sẽ còn về sau

 

Đó là vào những ngày cuối tháng 11 năm 2015, khi trời đã bắt đầu chuyển mùa. Sapa đã lạnh và mưa. Chúng tôi gồm những người lần đầu chinh phục ngọn núi cao nhất Đông Dương, người lớn nhất đoàn cũng đã qúa 65 tuổi. Giống như hầu hết mọi người ai cũng có lần đầu của 1 trải nghiệm nguy hiểm và đáng nhớ, ký ức này làm chúng tôi nhớ mãi đến hôm nay và chắc sẽ còn về sau, mặc dù sau chuyến đi đấy, chúng tôi đã có những trải nghiệm khác ở mức độ khốc liệt hơn nhiều lần, thử thách hơn nhiều lần, tuy vậy.

Đêm hôm đó trời đổ mưa thật lớn, tiếng mưa rơi dày đặt và nặng trĩu trên mái tôn tạo một âm thanh đùng đoàn ầm ầm đâu đó như là ở trong một bộ phim về chiến trận, ngoài trời gió thồi ào ào và rít lên hồi bởi những cây cổ thụ già xung quanh. Từ trạm dừng chân 2.800 m, chúng tôi nằm trong 1 căn nhà tạm mà người ta đã dựng lên từ những mái tôn để che nắng che mưa cho các đoàn người leo núi. Một vài cái giường tầng được đặt ngay ngắn trong phòng. Cả đoàn mệt lã sau 01 ngày dài leo lên những vách đá, thác nước, băng qua những cách đồi sim, leo xuống một ngọn đồi để leo lên 1 ngọn đồi khác từ độ cao 1,900m. Một số người phải dừng lại sau giờ ăn trưa vì bị chấn thương … những người khác tiếp tục hành trình và bây giờ được nằm trên giường, nằm trong 01 túi ngủ căng tròn, nhưng nhiều người trong chúng tôi vẫn không chợp mắt được. Tiếng nhạc từ cái loa bluetooth mà anh Trọng 1 thành viên trong đoàn mang theo đang phát bài One way Ticket, tôi chỉ nhớ đến đoạn “Gonna take a trip to lonesome town, Gonna stay at heartbreak hotel”…

Tâm trạng chúng tôi có lẽ cũng không khác thời tiết ở lúc này, hồi hộp, mỏi mệt, lâng lâng và lo âu. Tối nay anh trưởng đoàn có họp mọi người và thông báo rằng nếu thời tiết trở nên xấu hơn, thì chúng ta sẽ không tiếp tục chinh phục đỉnh núi. Nhiều người cảm thấy vui, vui bởi vì thật sự đuối, mệt và lo lắng cho nguy hiểm nếu tiếp tục. Fansipan vẫn là ngọn núi nguy hiểm mà chỉ cần sẩy chân do sơ suất, người ta có thể phải đoàn tụ cùng tổ tiên của mình và cả tổ tiên của nhiều người khác ? …

Hành Trình leo núi dù chỉ mới trong 01 ngày, nhưng có lẽ trải nghiệm này cũng không khác với những trải nghiệm của phần đông những người khởi nghiệp; xuất phát thì rất sung, giữa đường thì mông lung và mọi người hiểu rằng cần có sự tập trung nếu muốn đi đến đích cuối cùng, tuy vậy sức lực hoặc đạn dược và ý chí có còn hay không thì gần như đó mới là yếu tố quyết định được việc chúng ta có tiếp tục mục tiêu của mình hay không.

Đâu là giấc mơ của bạn ?

Giấc mơ thường ở trên cao, và để đạt được giấc mơ của mình, chúng ta phải hành động và hành động để đạt được giấc mơ có sự tương đồng với việc leo núi.
Tuy vậy, chuyện gì sẽ xảy ra sau đó nếu chúng ta đạt được giấc mơ của mình ? Một nghiên cứu khoa học của Nasa đã chỉ ra rằng, có một số phi hành gia bị trầm cảm sau khi quay về trái đất. Chinh phục mặt trăng mà họ còn làm được, thì họ còn ước mơ gì nữa (?)

Mục tiêu của chúng tôi là chinh phục Fansipan.

Người lãnh đạo đoàn đã làm gì để chúng tôi cùng chinh phục đỉnh Fansipan ? Tôi học được bài học gì khi đứng ở trên đỉnh núi với đồng đội của tôi ?

Đâu là những giải pháp để phát triển một đội nhóm

Tối thứ 3 và thứ 5 hàng tuần từ 1/8/2019 đến 30/8/2019 lúc 20h30 trên kênh
Fb : https://www.facebook.com/lnhongphuong/
Và Youtube http://youtube.com/user/bitcomvn/videos
Chương trình được thực hiện bởi : https://www.facebook.com/moituan01quyensach

 

Lê Nguyễn Hồng Phương - Founder BIT Group / BIM Group 

 

Click vào đây để nhận tên miền miễn phí


(*) Xem thêm:

Bình luận
  • Đánh giá của bạn